Danh sách tập:
Hồi 1 Hồi 2 Hồi 3 Hồi 4 Hồi 5 Hồi 6 Hồi 7 Hồi 8 Hồi 9 Hồi 10 Hồi 11 Hồi 12 Hồi 13 Hồi 14 Hồi 15 Hồi 16 Hồi 17 Hồi 18 Hồi 19 Hồi 20
Hồi 1 Hồi 2 Hồi 3 Hồi 4 Hồi 5 Hồi 6 Hồi 7 Hồi 8 Hồi 9 Hồi 10 Hồi 11 Hồi 12 Hồi 13 Hồi 14 Hồi 15 Hồi 16 Hồi 17 Hồi 18 Hồi 19 Hồi 20
Chiết Giang, một dải đất hữu tình, gồm nhiều thắng cảnh mà xưa nay khách giang hồ đã từng lưu gót, không một ai đã đến mà không một lần quyến luyến.
Bốn mùa đều có hoa nở:
Xuân có Thúy liễu xinh tươi, Đông có Anh đào trắng xóa. Nhất là tiết đầu thu, trong các hồ sen không ngớt những tiếng hát véo von của những giai nhân quí tộc. Họ tiêu khiển bằng thú chèo ghe hái sen trông rất thanh lịch.
Năm đó, vào thời nam Tống, trấn Lăng Hồ phủ Hồ Châu, trai thanh gái lịch du ngoạn rất nhiều.
Một hôm, vào mùa đông giá lạnh nhưng dưới hồ sen có sen nở rất nhiều. Đây là một điều nghịch lý vô cùng kỳ lạ mà ngàn xưa đến giờ chưa từng có.
Sen nở vào mùa thu cận tiết Trung Thu, nhưng nay lại nở vào mùa đông giá lạnh làm cho nhân gian có nhiều lời bàn bạc xôn xao.
Có người cho đó chính là điều báo trước cho một kiếp nạn sắp xảy ra. Trận kiếp báo ấy sẽ rất kinh khủng.
Có người lại cho đấy chính là điều báo trước cho biết sắp có một nhân tài đứng ra giúp đời, tránh đi trận báo kiếp ấy.
Nhưng thiên cơ bất khả lậu, mặc cho bao lời bàn tán, sen trong hồ vẫn thi nhau đua nở.
Lúc bây giờ, dưới hồ sen có một chiếc ghe nhỏ chở hai người, một lớn một nhỏ.
Chiếc ghe chèo qua mấy tán lá rộng của tàn sen, lờ lửng trên dòng nước trong như mặt gương. Hai người trên chiếc ghe ấy tuổi phân biệt rõ ràng.
Một là người trung niên ngoài ba mươi tuổi, nước da sạm nắng nhưng đôi mắt rất sáng, linh hoạt, chứng tỏ người này phải có võ công thâm hậu.
Người trung niên dùng một cây sào tre để chống cho chiếc ghe chạy đi. Một lần chiếc sào cắm xuống dưới mặt nước thì chiếc ghe lướt đi thật êm trên mặt hồ phẳng lặng. Người trung niên vừa chống ghe vừa đưa mắt nhìn qua người kia.
Đó là một cậu bé trai độ chừng ba, bốn tuổi, nhưng lanh lợi, nhanh nhẹn.
Bé trai ngồi giữa khoang ghe, đôi tay bé nhỏ giang rộng nắm lấy hai bên mạn ghe.
Nhưng đôi tay ấy quá ngắn, khiến cho bé trai luôn bị chao đảo qua lại mỗi lần chiếc ghe lắc lư.
Đâu đó trên bờ hồ có tiếng đàn ca văng vẳng vang lên:
"Se xa hồ, sen khô nhụy úa,.
Hồ không sen như giải lụa đìu hiu.
Tình đời mấy kẻ biết yêụ...".
Bé trai chẳng mấy quan tâm đến lời ca tiếng hát đó, bởi với số tuổi ấy, cậu bé chưa thể nào hiểu ra hết được sự tế nhị, giao duyên của câu hát đưa tình đó.
Cậu bé trai chỉ mãi mê đưa mắt nhìn những cánh sen màu hồng nhạt pha lẫn trắng vàng nhàn nhạt đang lướt qua mắt mình.
Người trung niên lên tiếng:
- Thiếu chủ, trời đông giá lạnh ta nên về nhà thôi. Có lẽ phu nhân đang chờ đợi chúng ta đấy.
Cậu bé trai vẫn ngắm mấy đài sen và chỉ gật đầu đáp lại.
Chiếc ghe lướt đi có vẻ nhanh hơn. Nó nhắm hướng bờ cát gần đấy mà lướt tới.
Khi chiếc ghe còn cách bờ một trượng, người trung niên bèn bế xốc cậu bé trai rồi phóng người bay lướt đi.
Thuật Phi hành di thủy của người trung niên thật là kỳ tài. Người có công phu cao họa ra mới có thể lướt đi trên mặt nước như vậy đã là một điều khó, huống chi lại ẳm theo một người.
Vậy mà người trung niên tỏ ra như chẳng có chuyện gì. Đôi chân vẫn nhẹ nhàng đạp trên tòa sen hoặc cuống lá mà lướt đi lên bờ.
Đến chừng đôi chân của người trung niên vừa chạm đất thì cũng vừa lúc chiếc ghe do sức đẩy của người trung niên lúc nãy từ từ cặp vào bờ.
Người trung niên tiếp tục bế cậu bé trai và tung người phi thân lướt đi, phút chốc chỉ còn để lại một vật mờ đằng xa.
Độ nguội đi tách trà nóng, người trung niên đã đến trước một khuôn viên.
Đặt cậu bé trai xuống, người trung niên nói:
- Thiếu chủ, chúng ta đã về tới nhà rồi.
Nói đoạn, người trung niên giơ tay khẽ đẩy cánh cửa cổng. Tiếng kẻo kẹt vang lên vì lâu ngày của cánh cửa vang lên.
Một người đàn bà ngoại tứ tuần từ trong phòng đại sảnh bước ra trước thềm, có lẽ để đón cậu bé trai.
- Cửu Đỉnh, ngươi đã về rồi đó sao?
Người trung niên lật đật dẫn đứa bé trai đến trước mặt người đàn bà rồi chắp tay:
- Mộng Lan Hoa phu nhân, tiểu nhân đã về.
- Trời đông lạnh giá như thế này ngươi còn đưa thiếu chủ đi đâu?
Cửu Đỉnh đáp:
- Bẩm phu nhân, thiếu chủ đòi ra hồ sen coi sen nở nên tiểu nhân không dám cải lời.
Bấy giờ đứa bé mới chịu lên tiếng:
- Mẹ mẹ ơi! Sen nở đẹp lắm. Cửu Đỉnh thúc thúc đã đưa tiểu nhi đi chơi, thú lắm.
Mộng Lan Hoa thốt:
- Trung nhi! Trời lạnh thế này sao con không mặc thêm áo ấm?
- Tiểu nhi chẳng thấy lạnh.
Đưa mắt nhìn lên trời cao, Lan Hoa phu nhân nói tiếp:
- Đêm nay ắt hẳn phải có bão tuyết. Cửu Đỉnh, giờ ngươi ra sau chẻ thêm ít củi, sau đó nghỉ sớm, sáng mai ra chợ mua ít đồ dùng.
- Dạ, thưa phu nhân, tiểu nhân sẽ làm ngay.
Nói đoạn hắn bỏ đi ra nhà sau. Còn Mộng Lan Hoa cùng cậu bé trai đi trở vào đại sảnh.
Nàng khơi thêm mấy ngọn bạch lạp cho ánh sáng rực rỡ hơn. Nhìn qua đứa bé trai nàng ôn tồn nói:
- Thiên Trung! Con hãy vào bên trong nghỉ ngơi cho sớm.
Thiên Trung gật đầu rồi bỏ đi vào trong.
Còn lại một mình, Mộng Lan Hoa ngồi thừ ra ghế, có vẻ đắn đo suy tư.
Cửu Đỉnh từ ngoài đẩy cửa bước vào, mang đến đến đặt lên bàn chén trà sâm, và thốt:
- Phu nhân uống chén trà sâm cho ấm lòng.
Lan Hoa phu nhân chẳng nói gì, nét mặt vẫn còn lo âu.
Cửu Đỉnh nói tiếp:
- Có phải phu nhân vẫn còn lo ngại cho đại gia?
- Phải! Từ lúc tướng công quyết định ra lệnh phái lão nhị, lão tam đưa mẹ con ta tới Chiết Giang này mới đó mà đã hơn một tuần rồi, không rõ bây giờ người đã ra sao?
Cửu Đỉnh lên tiếng:
- Xin phu nhân chớ quá lo lắng. Đại gia chắc chắn sẽ không sao đâu.
- Tướng công đang có được Chấn Thiên Kiếm nên ta lo ngại bọn tà ma ngoại đạo sẽ không bỏ qua.
Cửu Đỉnh trấn an:
- Đại gia có được Chấn Thiên Kiếm âu cũng là do thiên định sắp bày. Người hữu duyên mới có được phúc phần ấy, lẽ nào trời lại tiêu diệt.
- Ngươi nói ta nghe cũng phải. Thôi hãy đi ngủ sớm đi.
Cửu Đỉnh vòng tay:
- Phu nhân cũng vậy. Tiểu nhân xin được phép cáo lui.
Cửu Đỉnh thối lui và khép hờ cửa lạị...
Màn đêm nhanh chóng phủ trùm lên không gian vạn vật. Tuyết bắt đầu rơi, gió thổi mỗi lúc càng mạnh.
Không gian như huyền hoặc hẳn đi, mờ nhạt, âm u, tịch mịch.
Trong đêm tối, những bông tuyết bay lả lơi, hòa cùng sương tuyết lạnh đâm đâm, thế mà lại có bóng người dùng thuật khinh công nhắm hướng căn nhà của Mộng Lan Hoa mà lướt tới.
Trong lúc ấy, bất ngờ trong gian đại sảnh, Mộng Lan Hoa bồn chồn đứng ngồi không yên. Lòng dạ nàng như lửa đốt, tâm tư ngổn ngang rối bời như tơ vò.
Đúng theo lời hẹn thì hôm nay vào sáng sớm, chồng nàng sẽ về đến Chiết Giang.
Song một ngày đã sắp trôi qua hết mà bóng người thân biệt vô âm tín, thử hỏi Lan Hoa không lo lắng, hồi hộp sao được.
Còn đang phập phồng trong cơn hổn loạn, chợt Lan Hoa nghe trên mái nhà có tiếng động khẽ. Nàng ngẩng đầu nhìn lên và quát khẽ:
- Ai đó!
Cùng với tiếng nói, thân người của nàng đã phi thân ra ngoài sân và nhìn lên mái nhà nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy một ai.
Cửu Đỉnh ở phía sau hậu viện nhưng nghe tiếng kêu của Mộng Lan Hoa, hắn đã vọt người ra ngoài đến bên nàng.
- Phu nhân, có biến ư?
- Ta nghe có tiếng chân người dẩm trên mái ngói nhưng khi ra đây chẳng thấy đâu!
Cửu Đỉnh nhíu mày:
- Không lý nào với nội lực của phu nhân như vậy lại nghe lầm hay sao?
Lan Hoa chép miệng:
- Không phải ta nghe lầm mà vì cao nhân này võ công quá cao cho nên khi ta ra đến đây thì người đã bỏ đi.
Nói đoạn Lan Hoa vòng tay thi lễ nhìn lên mái ngói, cất giọng:
- Không biết cao nhân là ai, từ đâu tới, có thể bước ra để chúng tôi diện kiến được chăng?
Nàng đảo mắt nhìn quanh, tập trung thính giác để lắng nghe, nhưng chỉ có tiếng gió lộng vù vù và bông tuyết rơi lả tả mà thôi.
Cửu Đỉnh nói khẽ:
- Phu nhân! Hay là người này đã bỏ đi rồi cũng nên.
Lan Hoa gật nhẹ đầu:
- Có thể lắm, ta vào nhà thôi!
Cả hai vừa quay lưng bước tới bậc thềm thì đã nghe gió lộng đằng sau lưng.
Cửu Đỉnh lập tức xoay nhanh người lại, và hắn cũng chỉ thoáng thấy một bóng mờ lướt qua trước mặt và mất dạng ở cuối dãy hành lang dẫn ra sau bếp.
- Phu nhân, tiểu nhân đi coi xem sao?
Lời nói vừa dứt, thân người của Cửu Đỉnh đã phóng đi như tên bắn. Phải nói rằng thân pháp của Cửu Đỉnh rất mau lẹ, có thể nói người hầu mà đã có nội lực cao thâm như vậy thì chủ nhân có lẽ còn cao hơn nhiều.
Được một lúc, Cửu Đỉnh phóng người quay trở về.
Lan Hoa hỏi:
- Có gặp ai không?
Cửu Đỉnh lắc đầu:
- Tiểu nhân chẳng thấy một ai hết.
Lan Hoa lẩm bẩm:
- Thật là kỳ lạ!
Chợt Lan Hoa giật mình, la khẽ lên một tiếng:
- Ấy chết! Vào nhà mau, coi chừng Trung nhi.
Cả hai hốt hoảng lật đật đẩy cửa bước vào bên trong đại sảnh. Lan Hoa nhanh chân đi vào buồng cùng Cửu Đỉnh.
Lan Hoa thở phào nhẹ nhõm vì thấy Thiên Trung vẫn đang nằm chìm trong giấc điệp.
Cửu Đỉnh chợt chỉ tay lên mặt bàn:
- Phu nhân nhìn kìa.
Lan Hoa nhìn qua chiếc bàn, nàng thấy có một mảnh lụa xếp tư bỏ trên ấy.
Đến bây giờ nàng mới chú ý thấy cửa sổ phòng đã bị mở tung.
Thì ra địch nhân đã lẽn vào đây lúc nàng và Cửu Đỉnh ở ngoài sân.
Lan Hoa bèn đi tới cầm mảnh vải lên mở ra xem, bên trong vỏn vẹn có sáu chữ:
""Hầu giia vong Thê ttử diiệtt"" .
Tất cả đều viết bằng máu.
Cửu Đỉnh nổi giận:
- Thật là quá đáng! Địch nhân chẳng coi Hầu gia chúng ta ra gì hết! Nếu gặp được hắn, tiểu nhân quyết ăn thua một phen cho tới cùng.
- Đừng vội nóng nảy mà mặc phải kế của địch nhân. Họ chỉ khích ta ra mặt thôi.
Cửu Đỉnh hỏi:
- Bây giờ phu nhân tính sao?
- Ngươi cứ lui ra ngoài nghỉ ngơi đi.
Cửu Đỉnh cau mày:
- Để phu nhân ở lại đây một mình, thật lòng tiểu nhân chẳng an tâm chút nào.
Lan Hoa cười xòa:
- Ngươi sợ chứ gì? Nếu địch nhân ra tay thì Trung nhi đã bị hại từ lâu rồi, còn đâu tới ta. Ngươi an tâm đi, không hề gì đâu.
Cửu Đỉnh gật nhẹ đầu:
- Phu nhân đã nói vậy kẻ tiểu nhân này cũng an tâm. Nhưng chúng ta cũng nên đề phòng là tốt hơn.
- Điều đó là tất nhiên! Nhưng ta sẽ không rời khỏi đây nếu chưa biết địch nhân là ai. Thôi, ngươi lui ra đi.
Cửu Đỉnh cúi đầu:
- Tiểu nhân cáo lui.
Nói đoạn y bỏ ra ngoài và khép hờ cửa lại.
Riêng về Lan Hoa, tuy bên ngoài nàng nói cứng như vậy song thực chất trong lòng rất là hoang mang, bởi lẽ nàng chưa rõ địch nhân là ai, có thật là thù hay là bạn?
Nếu là bạn thì tại sao còn lưu lại mảnh vải với sáu chữ, lời lẽ dứt khoát, quả quyết?
Còn là thù thì sao không hại gì đến Thiên Trung? Địch nhân vào được đây một cách dễ dàng cũng đủ biết là một người không phải tầm thường thì chuyện ra tay hạ độc thủ hoặc bắt đi Thiên Trung như trở bàn tay, đâu có khó khăn gì.
Quanh đi quẩn lại, Mộng Lan Hoa không sao tìm ra được câu trả lời nào thích đáng cả.
Lòng buồn rười rượi, Lan Hoa buông ra một tiếng thở dài, đến khép cửa sổ lại. Nàng chợt thấy thanh kiếm treo trên vách vội bước tới cầm lấy.
Ra khỏi phòng, Mộng Lan Hoa lập tức bước ra sân đầy tuyết, thi triển Ngọc nữ kiếm pháp.
Đây là một môn công phu của Tứ Xuyên Đường môn.
Thanh kiếm vạch lên chém tới, mũi kiếm lấp lánh vạch lên trên không hàng chục hình tròn và vuông khác nhau.
Lối ra chiêu cực kỳ mau lẹ và thần tốc khôn lường.
Cũng nên nói thêm Tứ Xuyên Đường môn là một môn phái có tên tuổi trên chốn giang hồ cho nên kiếm thuật của họ cũng thật đáng nể.
Vì vậy người của Tứ Xuyên Đường môn cũng thường là tay cao thủ có hạng, nội công thâm hậu và tuyệt kỹ về kiếm pháp.
Cho nên Mộng Lan Hoa trong lúc buồn bả đã dùng hết sức ra chiêu vì thế kiếm chiêu trông vô cùng lợi hại.
Cửu Đỉnh lúc ấy cũng bước ra ngoài sân trông thấy. Hắn chỉ đứng yên nhìn.
Bất chợt Mộng Lan Hoa phóng người tới bên cạnh Cửu Đỉnh, mũi kiếm đâm thẳng vào ngực hắn nhanh hơn tia chớp.
Dù Cửu Đỉnh có là thần thánh thì cũng khó thoát chết. Hắn chỉ đành đứng yên chịu trận, nhắm đôi mắt lại.
Bỗng nghe mấy tiếng loảng xoảng vang lên không ngớt.
Cửu Đỉnh mở mắt ra nhìn, thấy từng mảnh kiếm, gãy dài chừng hơn tấc lả tả rớt xuống chân mình.
Mộng Lan Hoa cười ha hả rút tay về, trong tay nàng chỉ còn chuôi kiếm mà thôi.
Nguyên nhân khiến Lan Hoa phóng kiếm đâm Cửu Đỉnh và vận nội lực làm cho kiếm gãy là bởi nàng đã có dụng ý từ trước.
Một là để cho Cửu Đỉnh biết rằng hắn không cần phải nhọc sức bảo vệ cho nàng, vì so ra, hắn chẳng đủ sức tiếp ứng mà không chừng còn gây trở ngại cho nàng một khi có địch nhân tấn công.
Hai là, Lan Hoa muốn nhân tiện lúc này chứng tỏ cho địch nhân thấy rằng nàng không dễ bị hà hiếp vì Lan Hoa tin rằng địch nhân vẫn còn lai vãn đâu đó quanh đây.
Riêng về Cửu Đỉnh nhìn những mảnh kiếm gãy dưới đất, trong lòng rất kinh hãi. Bây giờ gã mới hiểu lúc Lan Hoa phóng kiếm đâm đã vận dụng toàn lực, nhưng khi mũi kiếm vừa chạm vào da của hắn, nàng lập tức chuyển luồng nội lực hùng hậu biến thành sức phá ngang làm chấn động, để rồi làm cho thanh kiếm gãy vụn ra.
Cách vận dụng nội kình tuyệt diệu như vậy thật đã đến mức xuất quỷ nhập thần.
Lan Hoa cất giọng:
- Ngươi không cần phải lo cho ta nữa, nên đi nghỉ thì hơn. Ngày mai ra trấn mua ít vật dụng cần dùng!
- Dạ!
Lần này Cửu Đỉnh thật sự an tâm mà đi ngủ. Lan Hoa cũng bỏ vào nhà khóa chặt cửa lại, đến bên giường và bắt đầu tọa công điều tức.
Bên ngoài, bông tuyết vẫn cứ rơi. Gió cứ thổi âm u lồng lộng, như lòng người sâu kín đang mang nặng một nỗi u hoài khó tả.
* * *
Vầng trăng non thượng tuần yếu ớt điểm lơ lửng trên nền trời đầy sao. Tuyết vẫn rơi đầy trời, những hạt bông tuyết trắng đục cứ đua nhau từ thanh không lũ lượt đổ nhào xuống đất, tạo ra một vùng trắng xóa lạnh lẽo.
Cái buốt giá ấy tưởng chừng như vô tận và sẽ làm chùng bước những người hăng hái nhất. Thế mà trong cái màu tuyết mờ mờ giăng phủ đó, có ba bóng người đang dùng thuật phi hành lướt nhẹ trên tuyết đi tới.
Một người vận võ phục màu trắng, có khuôn mặt chữ điền dễ nhìn, phong thái rất là điềm đạm.
Người thứ hai vận y phục màu xám tro, lưng thắt đai bố và gắn trên đó là thanh đại đao.
Người thứ ba có vẻ bặm trợn hơn, đôi mắt đỏ ngầu giấu sau hàng lông mày rậm, râu ria xồm xoàm phủ đầy từ mép tai bên này sang mép tai bên kia, dính đầy bông tuyết.
Đi được một đoạn, cả ba dừng lại. Đưa mắt quan sát về phía trước, ở đó cách chỗ họ một đổi là một dinh thự đang chìm trong giấc ngủ đông.
Người đeo đại đao sau lưng lên tiếng:
- Lão tam, có đúng đại ca bị giam giữ ở đây không?
Người vận y phục màu trắng nhìn lại gã mang đại đao, trả lời:
- Chẳng lẽ lão nhị lại không tin ta hay sao. Suốt ba hôm nay ta đã theo dõi hành tung của bọn bộ hạ U Hồn Cốc. May ta tìm ra được chỗ này.
Lão nhị nghiêm sắc mặt thốt:
- Không phải là ta chẳng tin lão tam, nhưng người của U Hồn Cốc rất gian trá. Thử hỏi sao lại dễ dàng để chúng ta tìm ra tông tích.
Người để râu rìa, đưa tay vuốt râu và cất giọng:
- Thôi đi, lão nhị và lão tam chớ có tranh cải với nhau để làm gì. Chúng ta đã tới đây cho dù nguy hiểm tới đâu, cũng phải cứu đại ca ra.
Lão tam gật đầu:
- Lão nhất nói rất đúng.
Lão nhất nói tiếp:
- Bây giờ chúng ta chia nhau ra hành động, cứ theo những gì đã bàn mà làm. Nên nhớ chớ có vọng động làm hư đại sự.
Lão nhị thốt:
- Chúng tôi biết rồi, giờ hãy vào việc.
Ba bóng người tách về ba hướng, phóng mình bay vọt tới dinh thự trước mặt.
Chỉ thoắt trong một cái, họ đã đột nhập vào được bên trong dinh thự ấy.
Lão nhất đảo cặp mắt dùng nhãn lực xuyên thấu màn đêm, để quan sát kỹ hơn.
Phía bậc tam cấp dẫn vào bên trong có hai gã thuộc hạ U Hồn Cốc đứng gác. Chúng đi qua đi lại, nét mặt như kẻ oan hồn trắng toát, lạnh lùng.
Suy nghĩ một hồi, lão nhất bất thần tung người trổ thuật khinh công, chạy lướt qua hai gã nọ.
Thấy có bóng người lướt qua, một gã quát to:
- Ai!
Cả hai toan rút binh khí ra, nhưng chúng chưa kịp làm gì thì lão nhị và lão tam từ phía sau phóng tới, điểm nhanh vào huyệt Bách hội đối phương.
Hai tên bộ hạ của U Hồn Cốc xấu số, không kịp la lên tiếng nào, cả tấm thân đổ nhào xuống như thân chuối.
Lão nhất xuất hiện bên cạnh hai vị huynh đệ kết nghĩa.
Lão nhất hất mặt ra lệnh:
- Chúng ta tiếp tục hành động.
Cả ba phóng người bay vọt vào bên trong nội điện, nhưng khi cả ba thân người vừa chấm đất, đã nghe một tiếng cười vang lên như tiếng chuông đồng ngân dài đến chói tai. Kế đến là một trận cuồng phong nổi lên, gió không biết từ đâu ập tới khiến cả ba với một sức trụ tấn thật cứng mới đứng vững nổi.
Một bóng người từ trên cao xà xuống, đứng uy nghiêm trước mặt ba lão già nọ.
Lão nhất định thần nhìn kỹ và nhận ra người nọ. Ông ta lên tiếng:
- Ta đoán thật không sai, thế nào U Hồn Cốc cũng cho người đón tiếp chúng ta.
Nhưng lão phu đây không ngờ lại có vinh hạnh được chính Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều thân hành như vậy.
người vừa được gọi là Âm Hồn Đoạt Mạng nheo mắt bật cười. Hắn vận dụng nội lực đẩy vào tiếng cười, khiến cho người nghe phải chói tai. Nếu au có nội lực non kém, chắc hẳn sẽ bị chảy máu tai mà chết.
Dứt tiếng cười, Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều quắt mắt nhìn qua đám người bên kia, luồng nhãn quang của hắn thật sắc bén và mang đầy ma lực.
- Lão Cầu lại khách sáo nữa rồi, được tiếp đón Tứ đại thần kiếm như các vị đây là cả một vinh dự cho bổn môn, sao lại nói thế?
Lão nhị nổi nóng, chỉ tay vào mặt đối phương, quát lớn:
- Phi Bất Thiều, thật là U Hồn Cốc các ngươi đã giam giữ đại ca của ta ở đâu? khôn hồn thì thả ra cho mau, bằng nghịch ý bọn ta sẽ san bằng U Hồn Cốc các ngươi ra bình địa.
Phi Bất Thiều gắt giọng:
- Lớn lối, dám ngang nhanh xông vào lãnh địa của bổn môn mà còn dám khua môi múa mỏ, giọng điệu ngang tàng. Các ngươi tưởng đây là chỗ không người hay sao?
Lão tam bước tới một bước, điểm tay vào mặt Phi Bất Thiều:
- Ngươi đừng tưởng đem danh hiệu Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều ra là có thể làm bọn ta run sợ. Cho dù có mặt luôn giáo chủ các ngươi là Ưng Vương Ngũ Sát Doãn Chí Bình ở đây, bọn ta cũng chẳng coi ra gì.
Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều nhép miệng cười nhạt. Hắn bật thốt:
- Đối với bọn thất phu như các ngươi thì có biết gì là trời cao đất rộng, nói chỉ có hao hơi.
Lão nhất khoác tay:
- Đúng vậy, đối với người U Hồn Cốc như các ngươi có nói đạo nghĩa cũng vô dụng, khác gì đàn gảy tai trâu. Tốt nhất nên đem đại ca của ta thả ra, để tránh đổ máu oan uổng.
- Được, nếu muốn ta thả Trương Hổ Hầu cứ việc đánh bại được ta. Bằng ngược lại, phải bỏ mạng ở đây.
Lão nhị hất hàm có vẻ xem thường.
- Có bao nhiêu thuộc hạ cứ gọi hết ra đây cho ta tế độ một lượt, khỏi phải mất công chờ đợi.
Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều bật cười khanh khách:
- Đối với bọn cẩu lục lâm thảo khấu như các ngươi đâu cần phải nhọc sức tới người của U Hồn Cốc. Một mình ta đây cũng đủ tóm cổ rồi.
Lão tam gầm lên như loài hổ hoang:
- Lời nói trật thượng. Nghe đồn Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều chưởng của ngươi phi phàm lắm. Hôm nay bổn gia muốn thử qua xem sao.
Nói đoạn rút đại đao xông tới. ÁÙnh thép sáng ngời, phát ra luồng ánh sáng đến chói mắt.
Lão tam vung lên đánh ra một đường đao. Thanh đao chưa tới mà đã phát ra một luồng khí phong ào ạt bắn tới chỗ Phi Bất Thiều đang đứng, chứng tỏ nội lực của người sử dụng nó rất thâm hậu và dũng mãnh.
ÁÙnh đao vun vút tỏa rộng phủ chụp tới, sức như cuồng phong bão tố. Vì chẳng dám xem thường địch thủ nên lão tam đã sử dụng tới gầm mười thành công lực đẩy vào thanh đao, cho nên sức công kích rất lớn, đồng thời phối hợp với Di ảnh bộ pháp lướt nhẹ đôi chân trên nền gạch.
Nhìn thấy đao pháp của lão tam khởi động, Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều nở một nụ cười khinh mạt, rồi di động thân ảnh. Thoắt một cái đã lướt qua khỏi vùng phong tỏa của đao pháp, sau đó vung nhẹ cánh tay áo đẩy nhanh một chưởng vào mặt đối thủ.
Một đạo kình phong bắn ra mỏng như làn khói, đi xuyên qua vùng đao pháp rời khỏi tay Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều. Thoạt trông cứ tưởng rất yếu ớt, chẳng thấm gì so với sức đánh tới của lão tam, nhưng kỳ thực mang trong đó một sức gió kinh hồn cuốn tới như cuồng phong vũ bão, ập đến bên người lão tam.
Nhận ra chiêu thức này của đối phương, lão nhất quát to cảnh báo cho lão tam:
- Coi chừng đó, Lạc hoa tiêu cốt chưởng.
Được nhắc nhở, lão tam liền trở bộ đao pháp, từ công sang thủ. ÁÙnh đao tạo ra một bóng mờ che phủ bảo vệ khắp người lão tam.
Riêng về Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều, thật vậy chưởng phong mà hắn vừa đánh ra là Lạc hoa tiêu cốt chưởng. Bởi thế làn sương mỏng ấy khi phát ra một lúc, đã biến thành những bông hoa năm cánh bén nhọn lướt tới.
Lão nhất biết rất rõ sự nguy hiểm của loại chưởng phong này, bèn vận khí vào hai tay, phóng ra một chưởng với mười thành hỏa hầu, nhằm giải thoát bớt sức nặng nơi lão tam đang hứng chịu.
Hai luồng kình phong chạm nhau, xoáy tròn tạo ra cơn lốc làm bay gạch ngói gần đấy và một tiếng nổ phát to lên.
Bùng!
Lão nhất nghe đôi tay tê rần, cơ hồ có muôn ngàn con kiến đục bò bên trong. Lồng ngực hơi đau rát một chút.
Còn lão tam cũng bị ảnh hưởng của hai luồng chưởng pháp đó, chân đứng tấn không vững, phải thối lui ra sau tới mấy bước, đưa tay ôm lấy ngực đau buốt.
Trong khi đó, Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều điềm nhiên như chẳng có chuyện gì xảy ra. Sắc mặt không đổi, đứng vững như bàn thạch và nở nụ cười trên môi.
Tứ hầu đao pháp:
lão nhất cùng hai người em trố mắt nhìn nhau, có phần kinh hãi.
Thấy Phi Bất Thiều vẫn nhàn nhã hôm nay hề hấn gì sau cái chạm của hai luồng chưởng pháp, điều này nói lên rằng nội lực của gã đã lên tới mức thượng thừa, khó có ai sánh kịp.
Lão nhất nghĩ thầm trong bụng:
"Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều chỉ là một thuộc hạ trong U Hồn Cốc, mà võ công của hắn đã cao đến mức như vậy. Nếu như U Hồn giáo chủ Ưng Vương Ngũ Sát Doãn Chí Bình có mặt ở đây, chắc Tứ hầu đao pháp này tiêu mạng rồi".
Nhìn nét mặt của đối phương, Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều dường như đoán ra được phần nào suy nghĩ của địch thủ. Hắn nhướng mày đùa cợt:
- Thế nào, Tứ hầu gia các ngươi sợ rồi à? Chỉ mới có một hiệp mà đã co đầu rút cổ rồi sao?
Lão tam vốn tánh nóng như Trương Phi, nghe Phi Bất Thiều nói khích, máu nóng trong người như muốn trào ra ngoài, bèn trở đao chỉ vào mặt Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều quát to:
- Ngươi tưởng học được vài ba miếng võ Sơn Đông là có thể làm mưa làm gió hay sao? Bổn đại gia phải ra tay tế độ cho ngươi.
Nói dứt lời, y hườn đao toan xông lại thì lão nhất đưa tay ngăn lại, nói khẽ:
- Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều là kẻ không dễ để cho ta ăn hiếp. Nếu muốn thắng được hắn phải hợp sức lại, họa ra mới có cơ hội.
Phía đằng này, Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều bật cười. Hắn thốt:
- Các ngươi định hợp sức để đánh lại ta? Làm như vậy không sợ bị thiên hạ biết được sẽ chê cười lấy đông hiếp yếu à? Nhưng không sao, nghe nói Tứ hầu đao pháp của Hầu gia rất lợi hại, ta cũng muốn thử qua cho biết. Nhưng chỉ có ba người làm sao phát huy hết được tài năng của đao pháp?
Lão nhị trả lời:
- Tuy Tứ hầu đao pháp phải có bốn người mới phát động hết được sở trường, nhưng vẫn lợi hại khi chỉ có ba người. Bây giờ bọn ta sẽ cho ngươi thấy.
Lời nói vừa dứt, ba người trong Hầu gia liền chia ra làm ba hướng, di chuyển theo ngũ hành bát quái, chuẩn bị phát động tấn công.
Không dám coi thường, Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều bèn vận chân lực vào hai tay để ứng phó.
Phía bên này, lão nhất phất tay ra hiệu, lập tức một đao hai chưởng thoát ra khỏi tay của ba lão già, hướng về phía người Phi Bất Thiều.
Thanh đao của lão tam chẳng khác nào con giao long gặp dịp vẫy vùng trong sóng biển. Hòa với hai ngọn cuồng phong từ đôi chưởng của lão nhất và lão nhị, tạo nên một màn ảo ảnh huyền hoặc, phủ chụp lên toàn thân Phi Bất Thiều.
Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều gật gù chép miệng:
- Quả thật là lợi hại, Tứ hầu đao pháp quả là danh bất hư truyền.
Phi Bất Thiều vội nhảy lùi ra sau để thoát. Nhưng hắn đã lầm, màn ảo ảnh của Tứ hầu đao pháp dường như không đơn giản như hắn đã nghĩ.
Vừa thấy thân người của Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều di động, lập tức nó cũng di chuyển theo phía trên đầu. Thanh đao quay tròn như chong chóng, tạo nên một bóng mờ và nhờ sức của chưởng lực nên càng phát huy hết tài năng của nó.
Phi Bất Thiều kinh hãi, hắn không ngờ Tứ hầu đao pháp lại nguy hiểm đến mức như vậy. Dường như có một sức hút kỳ lạ, cứ mỗi lần hắn dịch chuyển đi đâu là thanh đao ấy lại bám riết bên trên không rời.
Phi Bất Thiều nghĩ trong đầu chỉ có ba người mà Tứ hầu đao pháp đã lợi hại đến mức như vậy, thử hỏi nếu đại ca của chúng là Trương Hổ Hầu cũng có mặt, có lẽ còn nguy hiểm hơn.
Nghĩ đoạn, Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều bèn khởi động bộ pháp. Hắn đoán chỉ cần đánh bại một người trong nhóm, lập tức trận pháp sẽ bị phá ngay. Không để họ kết hợp được sức với nhau thì thế đánh ấy sẽ mất công năng tức thì.
Nghĩ ra và làm ngay, Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều bèn cất giọng:
- Được, để ta cho các ngươi nếm mùi của Âm Hồn Đoạt Mạng chưởng của bổn gia.
Dứt lời, hữu chưởng của hắn đã giơ cao, đánh ra một luồng kình phong về phía lão nhất, nhưng kỳ thực chỉ là hư chiêu, đồng thời tả chưởng phất ra một đạo kình quay hướng về lão tam.
Âm Hồn Đoạt Mạng chưởng là một loại võ công rất kỳ lạ. Khi đánh ra hầu như không ai có thể nhận ra được vị trí nào nó sẽ đến. Bởi lối chưởng phong này mượn nhu để chế cương, nên nó không ào ạt như các loại chưởng pháp khác, mà âm thầm nhẹ nhàng như làn gió thoảng, dễ ru ngủ mọi người. Nhưng thực chất bên trong mang một sức mạnh ghê hồn, réo rắc như tiếng vọng oan hồn từ cõi âm ty đưa đến.
Ba anh em nhà Hầu gia đâu ngờ trúng kế của Phi Bất Thiều, nhất là lão tam. Thấy đối phương dùng hữu chưởng để đánh lão nhất, nên vận lực đẩy vào thanh đao nhằm đánh vào đỉnh đầu của Phi Bất Thiều cứu nguy cho đồng đội.
Đến chừng nhận ra có cảm giác lành lạnh ập tới trước ngực, lão tam bèn la to:
- Chết rồi, Âm Hồn Đoạt Mạng chưởng đang đánh về phía đệ.
Đằng này lão nhất bèn la to cảnh báo:
- Đổi sang thế thứ hai của Tứ hầu đao pháp.
Lão nhị nhận lệnh lập tức chuyển sức lực vào thanh đao, thi sức với Âm Hồn Đoạt Mạng chưởng của Phi Bất Thiều.
Bùng Ầm... ầm...
Soạt!
Nhiều tiếng động vang lên liên tiếp, mỗi người đều lùi lại.
Thế đánh của Tứ hầu đao pháp có phần nào ức chế được Phi Bất Thiều, nhưng đến tám phần đã bị Âm Hồn Đoạt Mạng chưởng phá hư.
Lão nhất ôm ngực đau buốt, còn lão nhị và lão tam, cả hai té ngồi ở ngoài xa.
Bên này, Phi Bất Thiều cũng chẳng khá gì hơn. Tay trái của hắn cũng bị thanh đao chém trúng một đường, làm máu chảy ướt đẩm cả tay áo.
Hắn bèn điểm vào huyệt Thiên phủ để tự cầm máu lại.
Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều gật gù, chép miệng:
- Tứ hầu đao pháp của Hầu gia các người quả thật lợi hại.
Lão nhị cũng cất giọng:
- Âm Hồn Đoạt Mạng chưởng của ngươi cũng nguy hiểm không kém.
Phi Bất Thiều lên tiếng:
- Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều này từ trước đến nay chưa bao giờ bại, thế mà bị một đao của Tứ Hầu gia. Vậy các ngươi có quyền làm theo ý muốn, hẹn ngày gặp lại.
Vừa dứt tiếng, Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều đã phi thân ra khỏi nội sảnh, biến mất trong làn mưa tuyết.
Lão nhất đưa mắt nhìn theo, trong lòng cũng lấy làm lạ vô cùng. Từ xưa đến nay người của U Hồn Cốc có bao giờ bỏ ngang sự việc dễ dàng như vậy.
Đang nghĩ chợt bị lão nhị giục:
- Nhị ca, chúng ta vào cứu đại ca thôi.
Lão gật đầu rồi cùng hai lão đệ chạy vào bên trong. Một lúc sau họ đã trở ra cùng với Trương Hổ Hầu và rời khỏi dinh thự ấy ngay lập tức.
Khi mấy bóng người của Tứ Hầu gia đã chạy xa, liền khi đó có hai người từ trên thân cây cao gần đó phóng xuống. Đó chính là Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều, còn người thứ hai là Kim Ma Ngân Tiêu Nam Cung Bát. Họ chỉ đứng nhìn theo.
Vừa lúc đó có một người mặc áo đại bào, trước ngực có thêu con ó đang xòe rộng cánh, khuôn mặt quắt thước, với đôi mắt thật sáng không biết từ đâu bỗng xuất hiện.
Nghe động, cả hai cùng xoay đầu lại nhìn và nhận ra người này. Họ bèn cung kính cúi đầu và đồng lên tiếng một lượt:
- Kính chào giáo chủ!
U Hồn giáo chủ Ưng Vương Ngũ Sát Doãn Chí Bình đưa tay phất nhẹ một cái.
- Không cần đa lễ như vậy. Thế nào rồi?
Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều liền cung kính đáp:
- Bẩm báo giáo chủ, mọi việc tiến triển đúng theo kế hoạch. Họ đã cứu Trương Hổ Hầu mang đi.
- Tốt!
Kim Ma Ngân Tiêu Nam Cung Bát vòng tay lên tiếng:
- Bẩm giáo chủ, chúng ta thả Trương Hổ Hầu có khác gì thả cọp về rừng, thả cá về sông.
Ưng Vương Ngũ Sát Doãn Chí Bình cười nửa miệng:
- Nhưng rừng đã có bẫy, dưới sông lại có lưới. Thử hỏi cá và cọp chạy đâu cho thoát.
Ta đã bắt giam Trương Hổ Hầu gần một tháng nay, nhưng hắn nhất định không khai nơi cất giấu của thanh Chấn Thiên Kiếm. Vì vậy phát thả ra. Ta tin hắn sẽ về nơi cất giấu để lấy.
Kim Ma Ngân Tiêu Nam Cung Bát gật gù, thốt:
- Thì ra là vậy. Thuộc hạ tài hèn, ý hẹp nên không sao nghĩ ra được.
Ưng Vương Ngũ Sát Doãn Chí Bình chắp hai tay sau lưng, nghiêm giọng thốt:
- Bây giờ hai ngươi hãy nhận lệnh đây.
- Dạ, thuộc hạ đang chờ nghe.
U Hồn giáo chủ Doãn Chí Bình nói:
- Ngay hôm nay Kim Ma Ngân Tiêu hãy đến Chiết Giang. Ta nhận được tin của thám báo đưa về cho biết, vợ và con trai của Trương Hổ Hầu đang ở đó. Ta muốn ngươi nhanh chóng đưa họ về đây.
Kim Ma Ngân Tiêu cúi đầu:
- Bẩm giáo chủ, nhưng Chiết Giang rộng lớn như vậy thuộc hạ làm sao biết nội thị và con trai của Trương Hổ Hầu ở đâu?
- Đừng lo chuyện đó, thám báo đã cho biết hiện họ đang ở trong thị trấn Chiết Giang. Khi tới đó sẽ có người đưa ngươi tới gặp họ.
Kim Ma Ngân Tiêu Nam Cung Bát gật đầu:
- Như vậy thuộc hạ không còn gì để hỏi nữa, xin phép giáo chủ thuộc hạ đi liền cho kịp.
Nói dứt, y cúi chào Ưng Vương Ngũ Sát rồi xoay mình, phóng đi mất dạng.
Doãn Chí Bình nhìn qua gã thuộc hạ thứ hai, ôn tồn ra lệnh:
- Còn ngươi cứ tiếp tục âm thầm theo dõi bọn người Hầu gia. Khi nào có tin tức gì mới phải báo ngay cho ta biết.
- Dạ, thuộc hạ xin tuân lệnh.
Doãn Chí Bình gật nhẹ đầu, tỏ ra hài lòng:
- Tốt, tốt lắm!
Chỉ thấy Ưng Vương Ngũ Sát xoay người đi một cái đã biến mất. Âm Hồn Đoạt Mạng Phi Bất Thiều chỉ kịp nghe một cái "vù", giáo chủ của hắn đã mất biệt tăm hơi.
Hắn rùng mình vì không ngờ thuật thần hành của Ưng Vương quá ư là lợi hại. Có lẽ trên đời này không có kẻ thứ hai có được lối khinh công thượng thừa ấy.
* * * Chiết Giang, phong cảnh hữu tình, người dân ở đây cũng thật là hiếu khách. Nhà cửa sung túc, người ngựa rộn rịp như ngày hội, thật không hổ danh là thị trấn đầu mối dẫn vào phủ Thiểm Tây.
Khách tứ phương nếu ai chưa có dịp đến một lần, khi nghe đến tên Chiết Giang cũng đã thấy lòng xao xuyến, huống hồ người đã tới thì càng không muốn rời.
Trong lòng phố thị rộn ràng, náo nhiệt đó có một người đàn ông với nét mặt hối hả, luồng lách qua đám thực khách đông đảo trên đường, hướng về phía đông đi tới. Vừa đi người này vừa quan sát xung quanh xem có bị ai theo dõi hay không.
Được một lúc, người đàn ông đã đến một căn nhà nhỏ nằm ở phía tây thành của thị trấn Chiết Giang.
Đẩy cửa bước vào, người đàn ông gặp cậu bé trai độ ba tuổi đang nghịch mấy khúc gỗ, nó dùng tay lăn tròn mấy khúc gỗ nhỏ và ra vẻ thích thú lắm. Cậu bé nghe động bèn nhìn lại, nhận thấy người đàn ông rồi lại tiếp tục trò chơi của mình.
Người đàn ông hối hả đi vào sân và gọi to:
- Trương phu nhân! Trương phu nhân!
Nghe tiếng gọi, một người đàn bà ngoài ba mươi tuổi từ trong nhà bước ra.
Nhìn thấy người đàn ông, bà lên tiếng:
- Cửu Đỉnh, có chuyện gì mà trông ngươi có vẻ hốt hoảng đến thế!
Gã đàn ông tên Cửu Đỉnh bèn nói:
- Nguy to tới nơi rồi!
- Nhưng chuyện gì mới được?
Cửu Đỉnh hấp tấp trả lời:
- Lúc nãy ở ngoài thị trấn, tôi vô tình trông thấy Kim Ma Ngân Tiêu Nam Cung Bát.
- Cái gì?
Người đàn bà nhíu mày, lẩm bẩm:
- Người của U Hồn Cốc đã tới đây? Không lẽ họ đã tìm ra được nơi ẩn thân của ta?
Cửu Đỉnh lắc đầu:
- Tôi không dám quả quyết, nhưng theo ngụ ý của tôi thì phu nhân nên cùng tiểu chủ rời khỏi đây ngay để tránh nguy hiểm.
- Ta nghĩ Kim Ma Ngân Tiêu Nam Cung Bát chỉ vô tình đi ngang qua Chiết Giang thôi. Nhất định hắn không biết ta ở đây đâu, vì nơi này chỉ có ba người biết là lão nhất, nhị và lão tam.
Cửu Đỉnh nói thêm:
- Hồi nãy ở ngoài thị trấn, tiểu nhân thấy có một gã nói gì đó với Nam Cung Bát và chỉ tay về hướng này, tiểu nhân sanh nghi nên mới vội vã về đây liền.
Người đàn bà gật đầu:
- Thôi được, phòng bị vẫn tốt hơn. Cửu Đỉnh, ngươi đưa thiếu gia vào bên trong sửa soạn một ít vật dụng cần thiết rồi chúng ta lên đường ngay.
Cửu Đỉnh gật mạnh đầu, sau đó ra sân nói với cậu bé trai:
- Thiếu gia, chúng ta có việc phải đi liền, mình vào trong thu xếp nhé.
Cậu bé trai đưa cặp mắt tròn xoe nhìn Cửu Đỉnh và dường như hiểu được những gì gã đàn ông vừa nói. Cậu bé gật nhẹ đầu rồi cùng Cửu Đỉnh đi vào nhà.
Nhưng cả hai đi chưa được bao nhiêu bước đã có một bóng người từ bên ngoài phóng vào bên trong. Thân ảnh của người này rất lợi hại, cuộn tròn trên không mấy vòng rồi hai tay vung ra đẩy mạnh song chưởng vào lưng Cửu Đỉnh.
Nghe tiếng gió sau lưng, Cửu Đỉnh vội vàng đẩy nhẹ cậu bé trai sang bên, đồng thời xoay người lại, hai tay của y cũng phát ra song chưởng ứng phó với đối phương.
Người lạ tuy còn lơ lững trên không nhưng thân pháp thật tuyệt hảo. Khi đôi tay hai bên chạm vào nhau, người này đã mượn lực đẩy của chưởng phong để lộn ngược người về sau, đáp xuống đất một cách rất nhẹ nhàng.
Cậu bé trau có lẽ hoảng hốt nên ré lên bật khóc. Nghe động, người đàn bà bên trong bước ra đến bên đứa bé.
Bà nhìn về phía kẻ lạ vừa xuất hiện, nhận ra liền thốt:
- Tưởng đâu là ai xa lạ, hoá ra là Kim Ma Ngân Tiêu Nam Cung Bát. Lâu ngày không gặp tưởng có gì mới, chẳng ngờ chỉ có tài ăn hiếp trẻ con.
Tỏ ra chẳng có một chút gì biểu hiện trên nét mặt, Kim Ma Ngân Tiêu Nam Cung Bát chỉ cười nhẹ, cất tiếng:
- Mộng Lan Hoa, không ngờ một người nổi danh như cô lại phải trốn chui trốn nhủi tại đây. Khi xưa nếu cô chịu ưng lấy ta có lẽ hôm nay đâu đến nỗi.
- Gian trá, ngụy biện! Chớ có nói xàm. Hôm nay ngươi tới đây làm gì?
Kim Ma Ngân Tiêu Nam Cung Bát chắp hai tay lại như đang thủ lễ, lên tiếng:
- Ta phụng lệnh U Hồn giáo chủ, đến đây để đón mẹ con nàng về U Hồn Cốc.
Mộng Lan Hoa bật cười:
- Đừng mơ tưởng! Dù có chết ta cũng không bao giờ theo ngươi về U Hồn Cốc.
Kim Ma Ngân Tiêu Nam Cung Bát nheo cặp mắt, ôn tồn nói:
- Nàng cũng biết dù người có chết. Chẳng lẽ nàng không rõ điều đó?
Mộng Lan Hoa hứ một tiếng tỏ ra khinh khi:
- Ngươi tưởng U Hồn Cốc là bá chủ thiên hạ hay sao mà khi phán lệnh thì kẻ khác phải tuân theo chứ? Rất tiếc ta là thân gái nếu không ta sẽ tiêu diệt U Hồn Cốc để trừ họa cho võ lâm.
Nam Cung Bát ngửa mặt lên nhìn trời rồi bật cười khanh khách:
- Khí khái lắm, thật xứng đáng là nội
Danh sách tập:
Hồi 1 Hồi 2 Hồi 3 Hồi 4 Hồi 5 Hồi 6 Hồi 7 Hồi 8 Hồi 9 Hồi 10 Hồi 11 Hồi 12 Hồi 13 Hồi 14 Hồi 15 Hồi 16 Hồi 17 Hồi 18 Hồi 19 Hồi 20
Hồi 1 Hồi 2 Hồi 3 Hồi 4 Hồi 5 Hồi 6 Hồi 7 Hồi 8 Hồi 9 Hồi 10 Hồi 11 Hồi 12 Hồi 13 Hồi 14 Hồi 15 Hồi 16 Hồi 17 Hồi 18 Hồi 19 Hồi 20
Cùng chủ đề:
» Truyện mới hơn
Đa Tình Hoàn Trường Sinh Kiếm Chiến Yên Hùng Cái Chiếc Ngai Vàng Chỉ Đao
» Truyện cũ hơn
Cái Bang Thập Ác Bích Nhãn Thần Quân Bích Ngọc Đao Bát Nhã Thần Chưởng Bách Cầm Sơn Chủ
» Truyện mới hơn
» Truyện cũ hơn



Truyện tranh







